Săn rắn đêm

Màn đêm buông! năm To (Huỳnh Văn Lớn, 45 tuổi, ngụ xã Vĩnh Tế, TP. Châu Đốc) lướt chiếc vỏ lãi trên đồng nước lũ biên giới Tịnh Biên và Châu Đốc để bắt đầu hành trình mưu sinh với nghề săn rắn.

Căng mắt trắng đêm

Tiếng máy nổ chát chúa đẩy chiếc vỏ lãi “bay” trên đồng nước trắng xóa như xé tan màn đêm cô liêu và buồn tẻ. Năm To đưa chúng tôi trải nghiệm với nghề săn rắn đồng. Mùa này, tại cánh đồng biên giới “ngậm” nước bao la, có chỗ ngập tới đầu nên càng làm chúng tôi tăng thêm cảm giác háo hức và thích thú. Bất chợt trời nổi gió xào xạc, chiếc vỏ lãi cứ rẽ sóng ràn rạt, nước văng tứ bề, làm cả nhóm ướt nhem. Dù vậy, năm To vẫn cố ghì chặt chiếc máy đuôi tôm hướng thẳng về cánh đồng còn nhiều lau sậy, cây, cỏ um tùm. Se lạnh. Mọi người run bần bật. Năm To cho biết: “Sóng vầy còn nhỏ. Tới mùa gió bấc, sóng cao tới cả thước sẽ nhấn chìm xuồng, ghe nếu người lái yếu tay, chân”. Để trấn an mọi người, năm To chỉ tay về cánh đồng nói tiếp: “Chút xíu nữa là tới nơi rồi. Mùa nước nổi về chỗ nào còn cỏ, cây cối là chuột, rắn trú ẩn nhiều vô kể. Nếu mình không bắt thì uổng lắm”.

Năm To thức trắng đêm trên đồng để săn bắt rắn

Đến đoạn giáp mí với nước bạn Campuchia, năm To tắt máy, nhanh tay cầm mũi chỉa có tra cán dài khoảng 3,5m (dụng cụ để bắt chuột, rắn). Đây được xem là “bửu bối” và cũng là công cụ để năm To chóng chiếc vỏ lãi cho mỗi chuyến săn rắn. Xa xa là những bờ đê bị mực nước lên cao dìm ngập, lũ chuột, rắn tìm bụi cây, cỏ làm ổ để trú ẩn. Nhanh như cắt, nhìn thấy lũ chuột đồng trú trên ổ cỏ, năm To lao chiếc chỉa tóm gọn được 5 con mồi, làm chúng tôi vô cùng ngạc nhiên với cái tài “thiện nghệ” ấy. Hơn 30 năm mưu sinh bằng nghề “bà cậu” nên năm To rất am hiểu thời điểm nào có chuột, rắn trú ẩn nhiều tại cánh đồng biên giới này. Năm To bồi hồi kể, thuở nhỏ theo một lão “cự phách” săn rắn đồng ở xóm. Sau đó, anh xuôi ngược miền biên giới làm ăn và săn rắn đồng, riết rồi thạo nghề. Mỗi lần rọi chiếc đèn pha đến bụi cây hễ thấy rắn đồng thì anh biết chắc chắn đó là loại rắn gì. “Hổ đất cặp mắt phản chiếu với ánh đèn có màu đỏ. Hổ hành cặp mắt có màu sáng xanh giống mắt mèo. Hổ ngựa và hổ mây có màu trắng…”- năm To giải thích.

Có kinh nghiệm trong nghề hạ bạc nên dân trong xóm ví von năm To là tay “thiện xạ” xếp vào hạng bậc nhất trong giới săn rắn đồng. Trên đồng lũ hễ thấy rắn đồng bò nơi thấp là anh dùng tay chụp lẹ. “Những con rắn trú ẩn trên cây cao thì mới đâm bằng chỉa. Con rắn nào bò dưới thấp thì dùng tay bắt cho nhanh”- năm To chỉ cách săn rắn. Thấy chúng tôi nhiều lần khen ngợi, năm To khoe: “Cả xóm này nhiều người đi săn rắn đồng, nhưng ít ai có biệt tài vô đối. Nhiều lần đi săn cùng cả chục người trong xóm, nhưng khi về tôi bắt vài chục ký chuột, rắn. Còn những người khác thì bắt khoảng hơn chục ký là cùng…”.

Nghề hạ bạc

Nghề săn bắt rắn được người xưa xem là nghề hạ bạc, nguy hiểm, nhất là những lần chạm trán với rắn hổ đất, hổ mây hoặc những con “rắn thầy”. Nếu sơ ý bị chúng cắn sẽ mất mạng trên đồng vắng. Nghe năm To kể đến “rắn thầy”, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên và lấy làm lạ. Bởi, xưa nay đi nhiều ở vùng Thất Sơn, nhưng chưa hề nghe các lão sơn dân nhắc đến loài rắn này. “Rắn hổ đất nếu bắt không khéo bị táp thì toi mạng. Còn bắt rắn hổ mây phải nắm thật mạnh tay ở phần cổ, để răng chúng chạm vào tay thì xem như mất mạng. Còn “rắn thầy” là loại rắn đột biến, thân hình nhỏ bằng cườm tay, phần đầu to như chiếc quạt. Giới đi săn rắn quan niệm, hễ gặp loài này nếu không bỏ chạy thì sẽ bị mất mạng hoặc bị xui xẻo. “Rắn thầy” được mệnh danh là chúa tể của các loài rắn độc”- năm To cho biết.

Mưa tạnh. Giữa cánh đồng nước mông quạnh tiếng ếch nháy bắt đầu xướng lên trong đêm, làm chúng tôi cảm thấy não nề và buồn bã. Chiếc đèn soi của năm To liên tục nhá nhem theo những cây lau, sậy để tìm chuột, rắn đồng. Nghề này bữa trúng, bữa thất. Có hôm đi vài cây số, năm To săn được cả chục ký rắn. Còn hôm nào mưa to thì rắn đồng leo lên đọt cây cao, rất khó bắt. Năm To thổ lộ: “Mùa nước nổi, rắn đồng ú mập do có nhiều thức ăn. Trước đây, dùng chỉa bắt rắn phổ biến, bạn hàng chê do rắn bị thương, bán không ai mua nên giá rất thấp. Vì vậy, tui mới chuyển sang bắt tay, rọng sống. Ban đầu ngán lắm chứ! Bắt riết quen nên gặp rắn là tóm cổ bằng tay không, còn khi nào rắn nằm trên cây cao thì mới bấm bụng dùng chỉa. Với cách làm này con rắn sẽ không bị thương, bán có giá hơn. Trung bình mỗi đêm, tôi bắt khoảng 3-4kg rắn nước, ráo trâu, chuột, bỏ sở hụi kiếm cũng được vài trăm ngàn đồng”. Nghề hạ bạc là vậy, bữa trúng, bữa thất. Hôm nào thu hoạch được nhiều “chiến lợi phẩm”, bán được nhiều tiền thì vui. hôm nào trời giông bão không đi săn được thì xem như đói. Mùa nước, năm To đi săn rắn kéo dài chỉ hơn 1 tháng. Cuối mùa nước thì năm To chuyển sang nghề giăng lưới, cắm câu để mưu sinh…

Trời vừa tỏ mặt, năm To nhanh tay lái chiếc máy đuôi tôm mang “chiến lợi phẩm” về bán chợ xa. Ngày nay, rắn đồng được xem là món ăn đặc sản, dân dã do thiên nhiên hào phóng ban tặng trong mùa nước nổi. Sau đêm dài vất vả, năm To chừa lại vài ký rắn để đãi anh em. Chia tay năm To, chúng tôi nhớ mãi những con người đồng quê chất phát và hào sản ở miền biên viễn xa xôi này.

Ông Bành Thanh Hùng, Trưởng phòng Bảo vệ rừng và Bảo tồn thiên nhiên (Chi cục Kiểm lâm) cho biết: “Các loại rắn thông thường như: Rắn nước, bông súng, ráo trâu, ri voi, ri cá… không nằm trong danh mục cấm săn bắt. Tuy nhiên, đối với loài rắn hổ mang được bảo tồn nên nằm trong danh mục cấm săn bắt. Do đó, ngành chức năng lưu ý, nếu phát hiện bà con săn bắt, nuôi nhốt trái phép loài rắn nằm trong danh mục cấm săn bắt sẽ bị xử phạt theo quy định”.

Theo Tintucmientay.com.vn

Loading...

Bài viết cùng chuyên mục

An Giang: Giả làm xe ôm để cướp tài sản của khách

An Giang: Chạy xe máy tốc độ cao, 2 thanh niên chết thảm

Báo động khai thác cát vùng Bảy Núi